SỐ LƯỢT TRUY CẬP

2
0
2
4
2
9
9
Chuyên đề học tập Thứ Tư, 17/07/2019, 14:20

Tri ân những người có công với cách mạng là nghĩa vụ của mỗi người!

Tình cảm của Chủ tịch Hồ Chí Minh, của Đảng, Chính phủ và nhân dân ta, cùng với những việc làm thiết thực, phát huy truyền thống “thương người như thể thương thân” của đạo đức, tâm hồn Việt, đã làm phong phú hơn những hoạt động đầy ý nghĩa của các phong trào “Đền ơn đáp nghĩa”. Tấm lòng và những hoạt động có hiệu quả đối với các thương bệnh binh và gia đình liệt sĩ, gia đình có công với cách mạng đó không chỉ làm dịu đi nỗi đau trong họ, mà còn góp phần làm cho khối đại đoàn kết toàn dân ngày càng được củng cố và phát triển như mong ước của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Hơn 70 đã trôi qua kể từ ngày nước Việt Nam giành được độc lập, dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân dân ta đã tiến hành thắng lợi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ xâm lược; trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc của Tổ quốc. Trong những năm tháng gian lao và anh dũng đó, với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, với khát vọng và niềm tin chân lý “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”, rất nhiều gia đình đã có những người thân yêu của mình hiến một phần thân thể, thậm chí cả tính mạng cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc "nở hoa hạnh phúc".

"TỔ QUỐC SẼ KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ƠN NHỮNG NGƯỜI CON YÊU QUÝ"

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói, sự hy sinh xương máu của các thương bệnh binh, liệt sĩ là vô cùng thiêng liêng và cao đẹp; “máu nóng của các liệt sĩ đã nhuộm lá Quốc kỳ vẻ vang càng thêm thắm đỏ. Tiếng thơm của các liệt sĩ sẽ muôn đời lưu truyền với sử xanh”, đã làm rạng rỡ dân tộc, vẻ vang giống nòi. Vì thế, thấm nhuần đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, Người khẳng định: “Các chiến sĩ đã hy sinh xương máu để giữ gìn đất nước... Các chiến sĩ thật xứng đáng với Tổ quốc và Tổ quốc sẽ không bao giờ quên những người con yêu quý như thế”.

Các anh hùng, liệt sĩ đã hy sinh, nhưng chí khí dũng cảm của các liệt sĩ với lòng yêu nước nồng nàn của họ đã thấm sâu vào tâm hồn của toàn quân và toàn dân ta, tiếp thêm tinh thần và sức mạnh cho cuộc đấu tranh giành độc lập, hoà bình, thống nhất và đi lên chủ nghĩa xã hội của nhân dân ta. Từ tấm lòng bao la nhân ái của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã không chỉ động viên chia sẻ cùng bác sỹ Vũ Đình Tụng nỗi đau khi: “Ngài đã đem món của quý báu nhất là con của mình, sẵn sàng hiến cho Tổ quốc”; đã an ủi, cảm thông những thương bệnh binh, gia đình liệt sĩ mà còn xác định nghĩa vụ và trách nhiệm của mình, của toàn Đảng, toàn dân đối với họ khi nhấn mạnh: “Tổ quốc và đồng bào phải biết ơn, phải giúp đỡ những người con anh dũng ấy”.

Góp phần bày tỏ tấm lòng “Đền ơn đáp nghĩa”, quyết định chọn ngày 27/7 hằng năm làm ngày “Thương binh toàn quốc” của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng, Chính phủ và Nhân dân ta đối với những người con thân yêu đã mất một phần thân thể, thậm chí hy sinh cả tính mệnh của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc, hạnh phúc của nhân dân chính là cách làm thiết thực, để “lòng Hồ Chí Minh và Chính phủ cùng toàn thể quân đội và nhân dân” luôn ở bên cạnh, tiếp sức, chia sẻ với những đau thương mất mát mà họ từng gánh chịu. 

Năm đầu tiên tổ chức ngày lễ đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết thư gửi Ban thường trực của Ban tổ chức “Ngày thương binh toàn quốc” (27/7/1947), ghi công, tưởng nhớ đến sự xả thân vô giá của những người đã làm cho đất nước ta “nở hoa độc lập, kết quả tự do”. Trong thư, Người viết: Đang khi đất nước lâm nguy, độc lập tự do của Tổ quốc bị đe dọa, đã có biết bao đồng bào, chiến sĩ của chúng ta hy sinh xương máu của mình để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ đồng bào. Trong số họ, người may mắn trở về, dù tàn phế nhưng vẫn còn cơ hội nhìn thấy những người thân; người không may mắn đã vĩnh viễn trở về với Đất Mẹ... Vì vậy, Tổ quốc và đồng bào phải biết ơn sự hy sinh lớn lao và chiến công của họ. Đồng thời, Người đã “xung phong gửi một chiếc áo lót lụa, một tháng lương, một bữa ăn” của Người và các nhân viên tại Phủ Chủ tịch, tổng cộng là 1.127 đồng, để giúp các chiến sĩ bị thương và tin tưởng rằng “ngày thương binh” hằng năm là ngày để chúng ta bày tỏ lòng thành đối với thương bệnh binh và gia đình liệt sĩ sẽ có kết quả mỹ mãn.

Kể từ đó, dù không phải ngày 27/7, song mỗi khi có dịp, Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn dành thời gian viết thư, động viên, quan tâm thăm hỏi đến thương bệnh binh và các gia đình liệt sĩ.

TẤM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI THƯƠNG BỆNH BINH VÀ GIA ĐÌNH LIỆT SĨ

Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược, thông qua những bức thư, những món quà tặng, những lời động viên thăm hỏi, Chủ tịch Hồ Chí Minh tỏ lòng tưởng nhớ đến những người đã nêu gương anh dũng, đã “quyết hy sinh tính mệnh họ, để giữ gìn tính mệnh của đồng bào”, “quyết hy sinh gia đình và tài sản họ để bảo vệ gia đình và tài sản của đồng bào”, "quyết liều chết chống địch để cho Tổ quốc và đồng bào sống”... Không chỉ ghi nhận công lao và chia sẻ với những người đã hy sinh một phần thân thể vì Tổ quốc, gửi lời an ủi, động viên và mong họ luôn là những “người tàn mà không phế” mà Người còn hứa rằng: Toàn thể quân và dân Việt Nam kiên quyết noi gương anh dũng của các thương binh, liệt sĩ, kiên quyết đánh tan giặc thực dân cướp nước, “để tranh lại độc lập và thống nhất thật sự cho nước ta”.

Theo Người, việc động viên thăm hỏi, việc giúp đỡ những thương bệnh binh và gia đình liệt sĩ cho xứng đáng với sự hy sinh của những con người đã “tận trung với nước, tận hiếu với dân”, bằng những việc làm cụ thể như: tặng quà, đón thương bệnh binh về làng chăm sóc, để họ được “yên ổn về vật chất, vui vẻ về tinh thần”, tri ân với những người đã anh dũng hy sinh cho Tổ quốc, quan tâm đến thân nhân các gia đình liệt sĩ, v.v.. là một nghĩa vụ của nhân dân chứ không phải là một việc làm phúc. Tất cả những việc làm đầy tình nghĩa, những món quà dù nhỏ nhưng sâu đậm tình người đó đã làm cho truyền thống hiếu nghĩa, bác ái của nhân dân ta trường tồn cùng lịch sử và ngời sáng trong hiện thực.

Trong thư gửi Bộ trưởng Bộ Thương binh - Cựu binh Vũ Đình Tụng ngày 27/7/1952, Người nhắc nhở mỗi người dân "phải coi việc giúp đỡ thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sĩ là nghĩa vụ chứ không phải là việc làm phúc". Còn về phần anh em thương binh, bệnh binh, thì "phải hòa mình với nhân dân, tôn trọng nhân dân, tránh phiền nhiễu nhân dân. Phải tránh tâm lý “công thần”, coi thường lao động, coi thường kỷ luật. Chớ bi quan, chán nản, phải luôn luôn cố gắng. Ngày nay anh em sẽ tùy điều kiện mà xung phong tăng gia sản xuất… Đồng bào sẵn sàng giúp đỡ, anh em có quyết tâm thì anh em nhất định dần dần tự túc được”...

Nhân ngày 27/7/1956, Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi thư cho ông Vũ Đình Tụng, Bộ trưởng Bộ thương binh - Cựu binh nhân “Ngày thương binh liệt sĩ”; trong đó, Người nhắc nhở đồng bào và chiến sĩ cả nước rằng: “Bổn phận của chúng ta là phải biết ơn, phải thương yêu giúp đỡ” những người đã từng hy sinh cho nước nhà và mong mỏi những anh em thương bệnh binh đã từng “công thần, ỷ lại, kém kỷ luật...” nên cố gắng sửa chữa để “trở thành những người gương mẫu” cả trong chiến đấu và trong sinh hoạt đời thường.

Ngày 27/7/1959, trong bức thư gửi anh em thương binh và gia đình liệt sĩ, Người đánh giá cao sự đóng góp của họ trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội miền Bắc và không quên nêu cao tấm gương của họ, mong họ càng cố gắng hơn nữa, tiến bộ hơn nữa...

Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta diễn ra ngày càng quyết liệt, càng đòi hỏi sự cố gắng, quyết tâm của toàn dân tộc, đặc biệt là sự chi viện lớn lao của hậu phương miền Bắc. Chủ tịch Hồ Chí Minh nhấn mạnh: Ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây, chúng ta phải ghi nhớ sự hy sinh dũng cảm của các anh hùng liệt sĩ đã “phấn đấu đến cùng cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và cho lý tưởng cộng sản chủ nghĩa”. Vì vậy, Người mong mỗi người càng “phải luôn luôn học tập tinh thần dũng cảm của các liệt sĩ để vượt tất cả mọi khó khăn, gian khổ, hoàn thành sự nghiệp cách mạng mà các liệt sĩ đã chuyển lại cho chúng ta”.

Chiến tranh ngày càng ác liệt, Chủ tịch Hồ Chí Minh càng dành sự quan tâm nhiều hơn đến công tác chăm sóc thương bệnh binh và các gia đình liệt sĩ. Người đã từng đề nghị với các địa phương: phải khéo tìm cách chia công việc và giúp đỡ những thương binh, gia đình liệt sĩ, để họ tuỳ sức mình tham gia vào công việc chung, để vừa tránh được chủ nghĩa bình quân trong lao động và phân phối, vừa tạo điều kiện để họ ổn định cuộc sống. Một lần khác, trong Thư khen cán bộ và nhân viên quân y đã nêu cao tinh thần dũng cảm, tận tuỵ cứu chữa đồng đội, chăm sóc các thương bệnh binh như “người mẹ hiền”, Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng thân ái “hỏi thăm các đồng chí thương binh, bệnh binh, khuyên các đồng chí yên tâm chữa bệnh mau chóng khoẻ để trở lại công tác”.

Từ những việc làm thiết thực của mình như gửi thư và quà cho Ban thường trực của Ban Tổ chức “Ngày thương binh liệt sĩ”; động viên các cháu nhỏ làm công tác Trần Quốc Toản tham gia kháng chiến bằng cách giúp đỡ các gia đình thương binh, liệt sĩ; gửi một tháng lương của mình cùng một số khăn mặt, quần áo mà mọi người gửi biếu Người cho các thương binh và các gia đình liệt sĩ, v.v.. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã không chỉ ghi nhớ, sẻ chia mà còn kích lệ, cổ vũ những người có công với cách mạng tiếp tục phát huy truyền thống yêu nước, truyền thống cách mạng cao đẹp và đóng góp cho xã hội.

Trước khi từ biệt chúng ta để trở về với cõi người hiền, trong bản Di chúc lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Đảng, Chính phủ và đồng bào phải tìm mọi cách” giúp đỡ những thương bệnh binh và gia đình liệt sĩ... Đối với “cha mẹ, vợ con (của thương binh và liệt sĩ) mà thiếu sức lao động và túng thiếu, thì chính quyền địa phương (nếu ở nông thôn thì chính quyền xã cùng hợp tác xã nông nghiệp) phải giúp đỡ họ có công ăn việc làm thích hợp, quyết không để họ bị đói rét”…

Gia Huy

Nguồn http://www.tuyengiao.vn

 


Số lượt người xem: 7 Bản inQuay lại
Xem theo ngày Xem theo ngày